Sau khi tin Rodri gia nhập Barca được công bố, Man City đăng buổi phỏng vấn chia tay của anh. Dưới đây là phần đầu buổi phỏng vấn.

Rodri, thời gian của anh tại Man City đã đi tới hồi kết. Khi hôm nay ngồi đây, sau khi đưa ra quyết định ấy, hãy thử tóm lại cảm xúc của anh.
Rodri: Tất nhiên, đây là cảm giác lẫn lộn. Với tôi, đây là điểm kết của một hành trình kỳ diệu. Ở đây, tôi và gia đình đều sống hạnh phúc vô cùng. Tôi tự hào về những gì mình cùng mọi đồng đội đạt được suốt những năm này. Vâng, tất nhiên tôi cũng rất buồn, vì sắp rời nơi có lẽ hạnh phúc nhất, thành công nhất, viên mãn nhất trong đời, và nơi tôi cảm nhận được tình yêu của mọi người. Nhưng đúng là đã đến lúc nói lời tạm biệt theo cách đẹp nhất. Giờ thật khó diễn tả bằng lời cảm xúc lúc này.
Bảy mùa, 298 lần ra sân mọi giải, 14 danh hiệu lớn. Đó là giai đoạn cực kỳ thành công với cả anh lẫn CLB. Man City nghĩa là gì với anh?
Rodri: Có thể nói Man City là phần quan trọng nhất sự nghiệp tôi. Tất nhiên, về bóng đá, chính thành phố này đã giúp tôi lớn lên thành một cầu thủ, một người đàn ông. Tôi nghĩ khi tới đây mình còn là cậu bé, còn khi ra đi, theo mọi nghĩa tôi đã trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ. Về bóng đá, trải nghiệm và khoảng thời gian tôi đã sống không gì sánh được. Tôi mãi biết ơn Khaldoon (Al Mubarak) cùng cả CLB, vì họ quyết định ký tôi khi ấy; bởi ở đây tôi được sát cánh nhiều đồng đội xuất sắc, cùng trải qua biết bao khoảnh khắc vĩ đại. Tất nhiên, nếu không có hệ thống này và đội bóng này, tôi không thể trưởng thành như hôm nay. Với tôi, Man City là tất cả. Giống như khi bước vào City Football Academy, ngửi thấy không khí ở đó, cảm nhận bầu không khí chung của Man City — như vài ngày trước khi tôi vừa tới — đó là cảm giác không thể diễn tả bằng lời, cũng là điều tôi sẽ mãi khắc ghi.
Tôi biết ở đỉnh cao thể thao thi đấu, áp lực rất lớn, VĐV chuyên nghiệp phải đối mặt nhiều thử thách. Nhưng khi giành danh hiệu, cũng kèm theo rất nhiều niềm vui. Anh tận hưởng thời gian tại Man City đến mức nào?
Rodri: Được trải qua quá trình chúng tôi đã trải, sở hữu di sản chúng tôi để lại, đó không phải chuyện bình thường. Tôi cảm giác như được Chúa phù hộ. Tôi rất tin Chúa, chính Ngài quyết định đưa tôi tới đây. Tôi đã sống một trong những kỷ nguyên rực rỡ nhất lịch sử bóng đá Anh. Về những điều ấy tôi còn nói gì nữa? Được ở bên một trong những HLV hay nhất lịch sử, sát cánh những cầu thủ vĩ đại nhất chúng ta từng thấy ở đất nước này lẫn trên thế giới. Với tôi, được gia nhập hành trình ấy theo mọi nghĩa là trải nghiệm khó tin. Như anh nói, chúng tôi đã thắng nhiều đến thế. Thành thật, có rất nhiều khoảnh khắc đẹp, cũng có cực ít khoảnh khắc tệ, nhưng phần lớn đều đáng kinh ngạc. Nên rất khó kể hết từng cái, vì đó là cả một bộ phim hoàn chỉnh. Với tôi, được ở lại đây là vinh dự cực lớn.
Anh đã để lại quá nhiều khoảnh khắc đẹp trong màu áo Man City, nhưng tôi nghĩ tất cả chúng ta không thể quên cảnh ở Istanbul. Anh ghi bàn quyết định, giúp chúng tôi giành Champions League đầu tiên trong lịch sử và hoàn tất cú ăn ba. Hôm nay ngồi đây, anh hồi tưởng đêm Istanbul ấy thế nào? Vì rõ ràng ngày ấy ý nghĩa phi thường với cả anh lẫn CLB.
Rodri: Đó là giấc mơ chúng tôi đuổi theo suốt những năm ấy, và không chỉ bắt đầu từ lúc tôi gia nhập Man City. Mọi cầu thủ trước tôi đều khao khát đạt mục tiêu ấy nhưng chưa làm được. Triết lý CLB chính là nỗ lực theo hướng đó, trở thành CLB hay nhất thế giới. Được khép lại câu chuyện ấy theo cách chúng tôi đã làm, tất nhiên còn bàn thắng ấy, cùng sự kiên cường khi đối mặt tình thế khó — giống trận chung kết chúng tôi từng thua trước đó, còn lần này chúng tôi cuối cùng đã làm được. Thật khó tin, nó cho người ta thấy việc đạt mục tiêu trong đời khó đến mức nào. Cũng giúp người ta hiểu cả quá trình và mọi việc chúng tôi làm suốt những năm ấy không phải chuyện đương nhiên. Tất nhiên, ghi bàn trong trận chung kết Champions League ấy và dùng bàn thắng của mình để vô địch, là khoảnh khắc rất đặc biệt.
Bàn thắng ấy nghĩa là anh mãi được ghi vào sử sách Man City. Cảm giác thế nào khi biết mình đã cống hiến lớn lao đến vậy cho CLB, và sẽ không bao giờ bị quên?
Rodri: Được là người đầu tiên, phải không? Được là một phần của chức vô địch Champions League đầu tiên trong lịch sử CLB, và là người ghi bàn trong trận chung kết ấy, với tôi là vinh dự cực lớn. Khi những hình ảnh và kỷ niệm ấy hiện lên trong đầu, tôi nghĩ tới đồng đội, nghĩ tới CĐV, nghĩ tới tất cả tình yêu họ dành cho tôi suốt những năm ấy, còn tôi lấy bàn thắng ấy để đáp lại. Tôi không biết số 16 có phải một truyền thừa lịch sử đặc biệt không, vì Sergio (Aguero) từng khoác áo số 16 ghi bàn cực kỳ quan trọng ấy, rồi truyền tới tôi, để tôi lập công trong trận chung kết. Nhưng với tôi, đó như đỉnh của cả quá trình. Giờ tôi nhớ chúng tôi lập một nhóm chat, trong đó toàn thành viên cú ăn ba và “bốn lần vô địch liên tiếp”, chúng tôi thường nhớ lại những khoảnh khắc then chốt cho sự lớn mạnh liên tục của CLB. Tất nhiên, với tôi, được trở thành một phần lịch sử Man City cũng cực kỳ đặc biệt.
Chúng ta đều nhớ một trận kinh điển khác anh tham gia, năm trước khi chúng tôi giành cú ăn ba, đối đầu Aston Villa. Bàn gỡ của anh trong trận ấy cảm giác như bước ngoặt. Ở nhiều khía cạnh, anh có cho rằng trận gặp Villa ấy cô đọng tinh thần Man City nơi anh đang đứng? Thái độ không bao giờ bỏ cuộc, chiến đấu đến giây cuối?
Rodri: Đó là một trong những lúc đời thực sự đối mặt thử thách lớn. Khi ấy tôi còn trẻ, đứng trong một đội bóng khó tin, nhưng chúng tôi đối đầu một trong những đội hay nhất thế giới lúc đó — Liverpool. Ai cũng biết cuộc cạnh tranh, sự đối đầu và cuộc đua vô địch giữa chúng tôi. Chúng tôi bước vào trận cuối với vận mệnh nắm trong tay, chỉ cần thắng là vô địch. Điều ấy cũng phản chiếu cuộc đời: sống đôi khi không đi theo quỹ đạo bạn hình dung. Khi ấy chúng tôi bị dẫn 0-2. Tôi nhớ rõ khoảnh khắc ấy, não và cơ thể cố khiến bạn mất lý trí, buông xuôi, gục đầu. Nhưng tôi nhớ trong đầu bỗng loé lên: chúng ta không thể thua theo cách ấy. Cuối cùng, với thế hệ sau, đó là một bài học, là kinh nghiệm chúng tôi tích được ở những lúc như thế. Chúng tôi là đội vô địch khi thuận lợi, cũng là đội vô địch khi nghịch cảnh, chúng tôi có thể vượt những khó khăn chồng chất như vậy. Tôi nhớ chỉ vài tuần trước, chúng tôi bị Real Madrid loại ở bán kết Champions League, nhưng vẫn phải chiến đấu ở Premier League. Hãy tưởng tượng áp lực cảm xúc lúc ấy, nhưng chúng tôi đã vượt qua, tìm ra ngọn lửa giận trong lòng để lật tình thế, để Man City vô địch lần nữa. Tất nhiên, trở thành nhà vô địch cũng thúc bạn trở thành nhà vô địch lần nữa. Vì vậy tôi nghĩ hiệu ứng quả cầu tuyết từ chức vô địch Premier League ấy đã thúc chúng tôi vài năm sau lại giành thêm hai ngôi vô địch, và đạt những thành tựu lớn lao hơn.